Bến bờ trần gian

Bến bờ trần gian

Thơ: Hoàng Đức

Khách mỏi lối trong mịt mùng biển núi

Lộ bình minh qua nhịp thở chôn vùi

Từ phút chốc mặt đất thêm hùng vĩ

Vì con tim sỏi đá nở chồi hoa

Gương mặt cũ cùng đôi mắt thắp hỏa

Cháy tin yêu giữa hết thảy sơn hà

Từng nhịp thở, nhịp bềnh bồng giục giã

Đã khắt khe với nỗi chết bàng hoàng

Thương tiếng mẹ một đời cao cả

Cõi bờ xa nứt đổ vết đi hoang

Màu hương cũ trầm sâu bến lạ

Rộng vòng tay nhật nguyệt sáng hình hài

Ngày vỡ hạt vẫn rung từng câu hát

Nuôi mầm xanh trên từng thớ đất cằn

Và hoa nhụy ở trong hồn thảo mộc

Đã xanh hương suốt một chặng cơ bần

Đêm chân về biển núi rộ âm vang

Yêu dấu cũ lòng quê hương xa vắng

Xin làm cỏ, làm rêu trên thành quách cũ nát

Cổ kim, mai này trầm mặc để chứng tri.

HĐ.

Trích: Tập san Suối Nguồn 10